Yên tĩnh, còn sót lại chỉ là sự tĩnh lặng chết chóc.
Lâm Thâm bước vào trong một bước. Không có lấy một bóng người, cũng chẳng thấy bất cứ thứ gì còn cử động. Trên mặt đất chỉ có vài vũng chất lỏng sẫm màu và mấy khúc nội tạng rơi vãi, trông như đã bị ăn mòn.
Một đám người sợ bị quái vật nào đó đuổi kịp, rồi bị phanh thây xẻ xác, chết thảm ngay tại chỗ, nên cứ ra sức thúc giục Chương Trác đi tiếp, thúc giục hắn mở cửa, để bọn họ có thể trốn khỏi nơi nguy hiểm này.
Từ khoảnh khắc ấy, không còn ai bận tâm những người phía sau rốt cuộc ra sao, càng không ai nghĩ đến việc bọn họ sẽ gặp phải chuyện gì.




